Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

ĐIỂM TỰA




ĐIỂM TỰA

Trời mưa phùn

Gió ngoài kia gầm rít

Điện nhập nhèm lúc có lúc không

Căn nhà rộng
 Mình em lòng đối mặt với lòng

Hơn lúc nào mong cùng anh thủ thỉ

Rét tê tái giá anh che cho nhỉ
Muốn hay không em vẫn phận đàn bà

Cũng yếu lòng nước mắt cứ tuôn ra

Trong cô quạnh vẫn chỉ là mảnh lụa
Hồn trống rỗng mong anh làm điểm tựa


Muốn gọi anh nhưng anh quá xa xôi
Khuya mất rồi,Trời cũng sắp sáng rồi

Đôi tiếng nữa nắng ngời lên phía đó

Những mong rằng anh gửi cho theo gió

Giọt nắng hồng cho cây cỏ tươi xanh

Mong qua đêm trời lại trong lành

Điểm tựa là anh

Cho lòng em bớt lạnh

Hãy ôm em cho vơi niềm cô quạnh

Anh đừng đi nhớ nhé có em chờ!


Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

VƯỜN EM















VƯỜN EM

Chả cần phải mướn người cày

Mà sao đẹp quá vườn cây luống cà

Rau thơm đu đủ của nhà
Lại thêm vàng rộm cúc hoa ngập trời
Mướp non rủ bướm đến chơi
Xu hào bắp cải ngát trời xanh xanh
Rau tươi quả ngọt mát lành
Cháu con đùa bỡn chạy quanh bốn mùa
Ao sâu đón nắng ban trưa
Ai thèm xin chớ vào bừa vườn em
Quế Hằng




Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

HỎI ĐÁP VUI







Chán đời muốn khóc lại cười
Muốn bình mình lại ngậm ngùi hoàng hôn
Mời các bạn đọc bài thơ vui
HỎI ĐÁP VUI
Quế Hằng
Hỏi cái gì to nhất
Phải chăng là trái tim
Bởi rằng ai ôm nổi
Một tình yêu mỏi tìm
Hỏi rằng đâu sâu nhất
Đáp lòng dạ con người
Bởi nào ai đo nổi
Sâu hơn là biển khơi
Hỏi rằng đâu dài nhất
Đáp nỗi nhớ người thương
Bởi trót ghim vào dạ
Đến chết còn vấn vương
Hỏi chốn nào đẹp nhất
Đáp gương mặt người yêu
Bởi hoa nào sánh nổi
In mãi trong tim điều
Con người là trên hết
Sâu thẳm và lớn lao
Chỉ chúng ta mới có
Tình yêu mênh mông sao



Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

LẠI VỠ

LẠI VỠ

Lại vỡ đường ống sông đà

Nhà tôi mất nước ới bà con ơi

Đầu vào nhịn cũng được thôi

Nhưng mà chuyện ấy bụng thời phình to

Kêu hoài cũng chẳng ai lo

Mặc bay trời vẫn lờ cho họ luồn

Thằng dân một vạn thứ buồn

Buồn không giải được nguồn cơn đau lòng

Tớ thầy họ cứ thong dong

Tiền nhiều như thể nước sông hoàng hà

Kêu hoài rồi cũng ra ma

Chẳng ai nhìn đến thế mà vẫn kêu

Quế Hằng


CÁO THĂM GÀ

CÁO THĂM GÀ
































Cáo Tập thăm gà có lạ không

Xun xoe chúc rước chạy lông nhông

Thần công đại bác đầy đường xám

Cờ đỏ áo hoa rợp đất hồng

Lợi những chi mà mừng rộn rã

Được bao nhiêu để đón tưng bừng

Chị Mơ giấu vội đàn con dại

Có lão chồng tham thật đắng lòng





Quế Hằng


Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

GIÀ RỒI CHỚ CÓ RA ĐƯỜNG

GIÀ RỒI CHỚ CÓ RA ĐƯỜNG
Già rồi chớ có ra đường
Kẻo không lắm chuyện khó lường cụ ơi
Cửa hàng san sát khắp nơi
Mỏi chân chớ nghỉ, hết hơi chớ dừng
Người ta mắng mỏ lung tung
Cụ kia sao lại lùng nhùng ở đây
Tôi còn buôn bán hàng ngày
Đã già lại xấu đứng ngay cửa hàng
Tuôn ra đủ thứ một tràng
Giấy đem đốt vía đốt vang cụ kìa
Thế là cụ lại phải đi
Mỏi chân đành chịu du di xó giường
Thủ đô một vạn phố phường
Cụ tôi ra đường chẳng chỗ dừng chân
Quế Hằng

YÊU QUẠT



YÊU QUẠT
Quạt thơ người ấy tặng hôm nao
Che mát nắng trưa ấp má đào
Trắng mướt màu uyên tung tẩy hót
Xanh mơn sắc lụa đẩy đưa chao
Chiều nồng thoả dạ thương khôn kể
Đêm nực hả lòng quý xiết bao
Có phải bùa yêu ai đã bỏ
Mà hồn ngây ngất nhớ nơi nào
Quế Hằng