Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

HỎI ĐÁP VUI







Chán đời muốn khóc lại cười
Muốn bình mình lại ngậm ngùi hoàng hôn
Mời các bạn đọc bài thơ vui
HỎI ĐÁP VUI
Quế Hằng
Hỏi cái gì to nhất
Phải chăng là trái tim
Bởi rằng ai ôm nổi
Một tình yêu mỏi tìm
Hỏi rằng đâu sâu nhất
Đáp lòng dạ con người
Bởi nào ai đo nổi
Sâu hơn là biển khơi
Hỏi rằng đâu dài nhất
Đáp nỗi nhớ người thương
Bởi trót ghim vào dạ
Đến chết còn vấn vương
Hỏi chốn nào đẹp nhất
Đáp gương mặt người yêu
Bởi hoa nào sánh nổi
In mãi trong tim điều
Con người là trên hết
Sâu thẳm và lớn lao
Chỉ chúng ta mới có
Tình yêu mênh mông sao



Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

LẠI VỠ

LẠI VỠ

Lại vỡ đường ống sông đà

Nhà tôi mất nước ới bà con ơi

Đầu vào nhịn cũng được thôi

Nhưng mà chuyện ấy bụng thời phình to

Kêu hoài cũng chẳng ai lo

Mặc bay trời vẫn lờ cho họ luồn

Thằng dân một vạn thứ buồn

Buồn không giải được nguồn cơn đau lòng

Tớ thầy họ cứ thong dong

Tiền nhiều như thể nước sông hoàng hà

Kêu hoài rồi cũng ra ma

Chẳng ai nhìn đến thế mà vẫn kêu

Quế Hằng


CÁO THĂM GÀ

CÁO THĂM GÀ
































Cáo Tập thăm gà có lạ không

Xun xoe chúc rước chạy lông nhông

Thần công đại bác đầy đường xám

Cờ đỏ áo hoa rợp đất hồng

Lợi những chi mà mừng rộn rã

Được bao nhiêu để đón tưng bừng

Chị Mơ giấu vội đàn con dại

Có lão chồng tham thật đắng lòng





Quế Hằng


Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

GIÀ RỒI CHỚ CÓ RA ĐƯỜNG

GIÀ RỒI CHỚ CÓ RA ĐƯỜNG
Già rồi chớ có ra đường
Kẻo không lắm chuyện khó lường cụ ơi
Cửa hàng san sát khắp nơi
Mỏi chân chớ nghỉ, hết hơi chớ dừng
Người ta mắng mỏ lung tung
Cụ kia sao lại lùng nhùng ở đây
Tôi còn buôn bán hàng ngày
Đã già lại xấu đứng ngay cửa hàng
Tuôn ra đủ thứ một tràng
Giấy đem đốt vía đốt vang cụ kìa
Thế là cụ lại phải đi
Mỏi chân đành chịu du di xó giường
Thủ đô một vạn phố phường
Cụ tôi ra đường chẳng chỗ dừng chân
Quế Hằng

YÊU QUẠT



YÊU QUẠT
Quạt thơ người ấy tặng hôm nao
Che mát nắng trưa ấp má đào
Trắng mướt màu uyên tung tẩy hót
Xanh mơn sắc lụa đẩy đưa chao
Chiều nồng thoả dạ thương khôn kể
Đêm nực hả lòng quý xiết bao
Có phải bùa yêu ai đã bỏ
Mà hồn ngây ngất nhớ nơi nào
Quế Hằng


Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

ĐAU RĂNG

ĐAU RĂNG

Tuổi già chán quá cái thằng tôi
Răng lợi sưng vêu chẳng thể nhồi
Cá chép, thịt bò cùng một vị
 Gà đồi, lợn mán chả hai mùi
Vợ mơi bẽn lẽn  hôn em cái
Chồng lủi ngượng ngùng vái chị thôi
Ôm miệng vội vàng quầy quậy lủi
Rụng trong hang ấy há kêu trời!
Phều phào trệu trạo nhai sao nổi
Mếu máo nhâm nhi nuốt chẳng trôi
Nay hỉ mai buồn hao đống của
Móm  ăn khỏe nhịn phí bao mồi
Thế sao quan cụ vơ bằng đẫy
Lụ khụ tham lam tội để đời

Quế Hằng



ĐỒ SƠN

ĐỒ SƠN
Quế Hằng
Bán đảo lô nhô những núi non
Sóng xô gió đẩy nắng chờn vờn
Lầu ông trắng trắng ngàn cành Đại
Gác mợ hồng hồng Vạn đóa Dơn
Hòn đẹp thế kia chi chẳng Dấu
Đồ xinh như vậy lẽ nào Sơn
Thông reo háo hức bên bờ bãi
Trai gái buông mình thả mởn mơn